Thứ tư, ngày 19 tháng sáu năm 2013

KHAI MẠC PHÒNG TRANH VỀ VỚI SÔNG HƯƠNG

Nhân dịp kỉ niệm 30 năm thành lập Tạp chí Sông Hương, chiều ngày 16/6, Tạp Chí Sông Hương tổ chức khai mạc phòng triển tranh “Về với Sông Hương”, diễn ra tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, Huế.
Khai mạc phòng tranh “Về với Sông Hương”
Tham dự triển lãm lần này có sự góp mặt của 15 họa sĩ: Đặng Mậu Tựu, Kim Long, Nguyễn Thượng Hải, Nguyễn Thượng  Hỷ, Trương Hoa Đôn, Nguyễn Tuấn, Tuyết Hiền, Lê Thừa Khiển, Lê Văn Ba, Nguyễn Bá Văn, Nguyễn Thanh Cảnh, Đặng Mậu Triết, Nguyễn Đăng Sơn và những người bạn Huế: Họa sĩ Lê Hiếu, Thùy Vân.
 
15 gương mặt hội ngộ "Về với Sông Hương"

Với 29 tác phẩm tại phòng triển lãm được thể hiện trên nhiều chất liệu: sơn dầu, sơn mài, acrylic, tổng hợp, phù điêu bôi giấy... đặc biệt còn có 8 tác phẩm tranh minh họa của họa sĩ Đặng Mậu Tựu đăng trên các số tạp chí Sông Hương, đã làm đa dạng thêm các thể loại tranh lần này.
 
Nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc, Tổng Biên tập Tạp chí Sông Hương, phát biểu khai mạc phòng tranh
Cảm hứng chủ đạo của phòng tranh mang đậm dấu ấn Huế với bao nỗi hoài cảm, suy tư, những câu chuyện với nhiều phong cách đề tài thể hiện khác nhau của các họa sĩ trong một không gian hài hòa của phòng triển lãm. Nhiều tác phẩm trong số đó mang dáng dấp xứ Huế thơ mộng, trầm buồn và cả những cảnh tình của vô thức được biểu đạt qua nét vẽ của những họa sĩ luôn ấp ôm bóng hình Huế quê hương.
 
Họa sĩ Đặng Mậu Tựu, Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT TT-Huế, cùng chia sẻ với phòng tranh

Đây là cuộc hội ngộ lần thứ tư, cuộc hội ngộ đặc biệt của nhóm họa sĩ là những người con của Huế và những người yêu Huế, sau hai cuộc triển lãm thành công trước đó là Về lại (2008), Lại về (2010), Lại về lại (2012) đã để lại nhiều ấn tượng trong lòng người yêu nghệ thuật.
 
Họa sĩ Kim Long, đại diện nhóm họa sĩ phát biểu cảm nghĩ về Phòng tranh và Tạp chí Sông Hương

Triển lãm mở cửa chào đón công chúng yêu nghệ thuật đến hết ngày 22/6.
T.Giang
 http://tapchisonghuong.com.vn

Thứ ba, ngày 18 tháng sáu năm 2013

MẶT TIỀN NGHỆ THUẬT - VÕ CHÂN CỮU


Kỳ 16

                                      Những Vương Miện Gió

Nhà thơ Đỗ Nghê năm xưa viết văn ký tên thật là (Bác sĩ) Đỗ Hồng Ngọc. Sách của ông thuộc loại bán chạy nhất hiện nay. Trong một tạp bút, ông rất…ưu tư khi các cô gái Sài Gòn hôm nay ra đường đều mang khẩu trang lớn che kín hết khuôn mặt; nhưng ngay sau đó ông lại rất vui khi thấy là các cô đều khoe các…cặp đùi khá đẹp.
Nhà văn Đào Hiếu trong một tùy bút đã tôn vinh đó là…cái “vòng thứ 4” của phái đẹp ! Tại các thành phố xứ lạnh như Đà Lạt, Bảo Lộc hôm nay, nhiều  cô gái cũng thích diện thời trang là quần short, váy, đầm ngắn. Được ngắm nhìn những nét đẹp…hiện sinh, nhưng nhiều khi tôi lại vu vơ khi không bắt được những nét đẹp buồn có thể biểu hiện ra.
Nhờ nghệ thuật trang điểm, và nhất là do nhu cầu giao tiếp ở xã hội hiện tại, nét buồn của nhiều người nữ thường được giấu kín. Nhưng ở những người nữ làm thơ, nó vẫn thường xuất hiện. Có khi là những nỗi buồn rất… bâng quơ.

·        Lý Thụy Ý

Ta Và Hắn

chưa bao giờ ta chỉ là người tình
còn là Bạn và là Em đúng lúc

dù bướng bỉnh cũng giả vờ khuất phục
có thông minh cũng ra vẻ dại khờ
hắn yêu đàn-ta vội học ngâm thơ
hắn thích vẽ-ta thôi mê diễn kịch

ta hôn hắn-hôn nồng nàn tinh ngịch
khi bất thần siết hắn giữa vòng tay
kất ngây thơ nhờ hắn vẽ lông mày
nũng nịu gọi sau làn chăn mỏng

cho hắn biết mùa đông da ta ấm
nhưng mùa hè da mát rượi hơi sương
trang nghiêm như Thánh nữ lúc lên giường
rồi khao khát, điên cuồng trong hối hả
cảm ơn hắn đưa ta vào sa ngã…

                (Trích Tuyển tập “Thơ tình Miền Nam”-Trần Hoài Thư và Nguyễn  Thanh Châu sưu tập, Thư Ấn Quán 2008).

N Hụt Hẫng
ỗi
Bài thơ trên ra đời cách nay đã hơn 40 năm. Lý Thụy Ý đã là nhà thơ nữ tiên phong, không ngần ngại diễn tả những cảm xúc của thân xác trong yêu đương. Nỗi buồn của người nữ lúc đó chỉ thoáng qua do một ám ảnh…tôn giáo (tình dục chi phối làm sa ngã !). Nhưng ở thời đại hôm nay, trong xã hội mà mọi biểu hiện đều lập lờ; hạnh phúc từ thân xác không dám công khai, nhưng cũng không thể che dấu được. Nhà thơ Trần Quang Ngân ở đất Bảo Lộc đã diễn tả mối quan hệ chồng vợ bằng một bài thơ truyền miệng. Và theo anh, nó có thể sánh vai ngang ngửa với bài thơ “Con Cóc” mà một nhà phê bình văn học ở nước ngoài cho là rất hay và đầy tính “hiện đại”.
                  
                   Đi thì nhớ
                   Ở thì chán
                   Ăn thì ngán
                   Mà không ăn
                                     thì…ghiền !

Trong tình cảnh đó, ở một người phụ nữ, dù là đã có chồng hay đang sống độc  thân, có những nỗi buồn ra sao ?

Một nhà thơ nữ từ thành phố biển Vũng Tàu diễn tả nỗi lòng của mình :

·        Vũ Thanh Hoa

Du Du Mị Mị

bước qua cánh cửa nhà mình
chân mình vướng vít, bóng mình luênh loang
ai gầy nghiêng ngả đa đoan
hạ chưa ngập nắng, nhập nhàng mưa thu

đường xa phố thị tù mù
ngoòằn ngoèo xanh đỏ, mập mù thị phi
lập lòe dị bản từ bi
âm dương giao chỉ chi chi chành chành

mờ mờ thủy mặc mong manh
nhà ai khép cửa, tròng trành đơn thân
thẩn thơ quên nhớ tần ngần
thấp tha thấp thỏm một lần thịt da

thoăn thoắt gần
thăm thẳm xa
thà là tĩnh vật nhẩn nha đánh vần
du du mị mị
cõi trần
ủ a
ủ ấp
phù vân
cõi tình

bước qua cánh cửa nhà mình
                                                   (4-4-2011)

Khá nhiều nhận định (đa phần mang tính hồ đồ) cho rằng ở phái yếu, điều lớn lao nhất trong đời với họ, đó là tình yêu. Nó là một nhu cầu phải cần được đáp ứng. Nên nỗi buồn lớn nhất đối với “một nửa dân số” trên thế giới này chính là sự cô đơn. Có thật vậy chăng ?
(Ở đây tôi xin phép được nói thêm: sau bài tản mạn “Mặt Tiền Nghệ Thuật” kỳ 4, chính Vũ Thanh Hoa trên trang Web riêng của chị, sau khi cảm ơn, đã chế giễu tôi là “thấy thơ tình nên tưởng tác giả còn …trẻ”. Chị tự  nhận đã ngoài 40 mùa xuân (sinh năm 1969).

Ngựa núi hí vang

Một nhà thơ nữ khác có tuổi đang còn trẻ là Trần Hoàng Vũ Nguyên, đang sống ở Đà Lạt. Cô cũng làm thơ rất nhiều về nỗi cô đơn. Nhưng chị hy vọng: “và thơ-Người bạn có quyền năng sẽ chia nỗi niềm đẫm mình trong những cơn mưa, những trận gió vỡ òa giông bão-tôi”.
Sau tập thơ đầu tay “Ngựa Núi” in 2009, năm 2011 chị cho in tập thơ Hồi Chuông Khát đến 2000 bản, một số lượng có thể xem là kỷ lục. Cả 2 đều mang nhãn NXB Hội Nhà văn. Ở “Ngựa Núi”,  nỗi cô đơn được diễn tả có chút gì đó còn e ấp:

·        Trần Hoàng Vũ Nguyên

Lang-Bian

Nhà thơ Trần Hoàng Vũ Nguyên

Em miền cao nguyên hoang dại
Sóng soài khát đợi khách mơ
Em, xanh một đời bì ẩn
Phơi trần tinh thể nguyên sơ

Hỡi ai một lần leo núi
Mới hay quyến rũ rừng mơ
Em vẫn nồng nàn chờ đợi
Sao ai quá đỗi ơ hờ

Lần thôi! Xin người dạo thử
Nghiêng nằm xỏa tóc rừng hoang
Lần thôi! Trèo lên sẽ hiểu
Dẫu cho nhói gót thế gian

Em…
        Người sơn nữ
                               Bian


Lúc này, niềm khao khát tình yêu trong thơ Trần Hoàng Vũ Nguyên còn khá kín đáo. Cô mới tự ví mình như miền cao nguyên đang “phơi trần tinh thể nguyên sơ” để “Xin người dạo thử”. Ẩn dụ trong ngôn từ đầy hình tượng như Hồ Xuân Hương, nhưng rất nhẹ nhàng và kín đáo. Nhưng đến tập thơ  thứ 2 - Hồi Chuông Khát - nhà thơ nữ này đã tỏ ra cuồng nhiệt, “đầy bạo lực”, như trong mấy câu mà cô trích in chữ lớn nơi bìa 4 để nói lên sự mãnh liệt của tình yêu:
                  
Rả rích mưa dìu dặt đêm đại ngàn
                   Hú vang vọng giữa bao la
                   Con thú hoang sục sạo ký ức gọi bạn tình khản giọng

Dùng thơ để nói lên điều rất thật, như con thú hoang khản giọng gọi bạn tình ! Cách ví von ấy thật đáng khâm phục. Nó không tục tĩu như một số nhà thơ nữ “đương đại” theo phong cách “hậu hiện đại” nhưng lại làm người đọc cảm thông niềm khao khao tự nhiên, cháy bỏng của con người. Nhưng có thật là thơ Trần Hoàng Vũ Nguyên đã bắt nguồn từ  đam mê dục tính không ? Tôi quả quyết không phải như vậy. Bởi lẽ ngay  từ bài thơ mở đầu trong “Hồi Chuông Khát”, có vẻ như nhà thơ muốn mượn cách diễn tả nhục dục để nói lên khát vọng xa hơn. Đó là:

                   Xuân

                   Thú hoang dừng lại lắng nghe
                   Mùa xuân cập bến én về cặp nhau
                   Nghiêng vai lùa giấc mơ nhàu
Sợi tình se chỉ bắc cầu nhớ ai

Nghênh ngang trên phố đào phai
Nắng trôi chạm phải heo may cuối trời
Thảo nguyên ngực núi rong chơi
Vòng tay bối rối ủ lời - khát nhau

Cháy bùng hai nửa – đỏ au
Xuân tôi – thắp - ngọn : Mơ sau- sáng trời

Ước mơ lớn ấy của các nữ thi sĩ là gì ? Thơ của người nữ thi sĩ gốc Miền Bắc nhưng sinh ra ở vùng đồng châu thổ sông Cửu Long rồi lớn lên ở cao nguyên này, nhiều câu mang hình ảnh của hoa dã quỳ, rồi son môi, giọt cà phê và sô-cô-la…Cuối cùng vẫn là nỗi cô đơn. Cô không lớn tiếng nói lên triết lý cô đơn hay số phận con người. Chỉ những tiếng kêu ka, có khi là rên rỉ. Nhưng mà nó thực, với chân trời mỗi người, với bản năng chính mình.
Cô nói rất thực trong bài “24 h tình nhân”:
                   ………………….
                   Ước
                   Quyền năng thượng đế dẫu chỉ một ngày
                   Những nẻo đường toan ính của anh
                   Sẽ được san bằng trải thảm hoa hồng
                         Hãy yêu em bằng một vòng tay của gió
                         Bằng đôi môi của lửa
                     …………………

Tôi từng có câu thơ rằng:

                   Ta chỉ giữ ngọn gió
                   Trên bờ môi em
                   ……….
                                                      (Bài Tháng Tư, thi tập Ngọn Gió-2011)

Nên rất thành thực khi cho rằng các nhà thơ nữ hôm nay, mỗi người đang vinh quang đeo một vương miện gió. Hạnh phúc và tình yêu đôi lúc là hư ảo, nhưng câu thơ có thể làm mát rượi tâm hồn, như một ngọn gió lành.
                                                                                                  (Còn nữa)

Thứ hai, ngày 17 tháng sáu năm 2013

MỘNG - NGUYỄN MIÊN THẢO


MỘNG

Buổi sáng em ngồi rất khỏa thân
Tay buông ngọn tóc xuống vai trần
Ta ôm thân thể em ngà ngọc
Một phút quên ngoài kia chiến tranh

Ta bắn em bằng súng cá nhân
Bắn xuyên tim nên em từ trần
Bởi muôn kiếp trước ta là cỏ
Đã ngủ sâu trong tháp mộ thần

Em bỗng biến thành con suối tiên
Chở ta về nhập mông trần gian
Súng kia sẽ biến thành đũa ngọc
Gõ xuống tim em một giọt vàng

1966




Thứ bảy, ngày 15 tháng sáu năm 2013

THÊM VÀ BỚT - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Thêm một tiếng cười cho hồn thôi trống trải
Bỏ một chút hận cho lòng đở chông chênh
Thêm và bớt
Rồi tình ta vẫn thế
Trái tim ơi sao mãi thổn thức hoài
HTTA

Thứ sáu, ngày 14 tháng sáu năm 2013

GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ HẠC THÀNH HOA

Giới thiệu tập thơ Hạc Thành Hoa

Mới nhận được tập thơ của bạn hiền từ Cao Lãnh.
Tập thơ dày 128 trang, trình bày trang nhã, bìa tranh của Đinh Cường, phụ bản màu tranh của Vũ Thanh Hằng, Đinh Cường, trang ghi nhận của bạn bè.
79 bài thơ man mác của "nỗi buồn vàng" giữa cõi bờ kì ảo mộng và thực ...



Trân trọng giới thiệu cùng thân hữu, bạn đọc
Liên hệ với tác giả:
Nguyễn đường Thai
57 Trương Định,Phường 1
 thành phố Cao Lãnh
     tỉnh Đồng Tháp

Thứ năm, ngày 13 tháng sáu năm 2013

TÌM ĐÂU - TRẦM MẶC


( Cho một người đã khuất)
Tìm về bến cũ năm xưa 
Tre xanh còn đó đong đưa gió nồm
Nhớ sao, nhớ mãi một hôm
Anh về trao gởi hương thơm tình đầu
Giờ đây dừng lại bên cầu
Mênh mông sương khói nhuốm màu ly tan
Gởi anh một chút mây ngàn
Tim nhau năm tháng muôn vàn nhớ mong
Em ngồi lặng giữa thinh không
Xa xăm vời vợi cho lòng vấn vương
Chợt nghe lạnh buốt thấu xương
Tin anh đi mãi vô thường biết không
Dưới gốc cổ thụ sầu đông
Mình ai tỉnh lặng bên sông thưở nào
Sóng vô tình hát lao xao
Nghe như cái thưở banđầu gặp nhau
Thôi rồi…anh có về đâu
Nghìn thu an giấc, giọt sầu thế gian
Xa lìa cỏi tạm đa đoan
Anh đi, đi mãi đa mang kiếp người
Lam sao thấy lại nụ cười
Thiên thu anh thác, nghe đời lạnh băng